Khóc đủ rồi, em sẽ ổn thôi

Khóc đủ rồi, cũng chỉ là một đoạn nghiệt duyên hẹp hòi, cớ sao bắt con tim phải rơi lệ.

Hóa ra quên anh dễ dàng như vậy, mà cứ ngỡ vật vã mãi về sau.

Em sai rồi, là em sai vì cố chấp yêu anh, em không trách anh, chỉ trách em hèn nhát, biết là đau mà vẫn cố chấp không buông bỏ.

Xin lỗi vì đã khiến anh phải lo lắng rồi.

Hóa ra hai người không hợp, yêu nhau lại chật vật và khổ sở đến thế.

Xem thêm: 4 dấu hiệu cho thấy bạn và người ấy không hợp nhau một tẹo nào

Những ngày tháng ngọt ngào ban đầu, nhàn nhạt bay biến, nhường chỗ cho những suy nghĩ và đắn đo.

Anh là gió, em là mưa, chúng ta hóa bão từ lúc nào không biết.

Anh là gió, em là mưa, chúng ta hóa bão từ lúc nào không biết.

Anh thích đọc sách uống trà mỗi khi rảnh rỗi, em lại thích bay nhảy đến phố xá đông vui.

Anh có những cô bạn thân vô cùng nghĩa khí, em lại ghét phải chia sẻ anh với thế giới này.

Vết thương cũ chưa lành, vết thương mới đã lại rỉ máu, cứ ngày ngày dày xéo tâm can, ăn mòn đến tận xương tủy.

Lương tâm anh ở đâu, sự diu dàng của anh đi đâu mất rồi, chuỗi ngày im lặng của đôi ta cứ dài lê thê như vậy, từng ngày vắt kiệt sức lực của em.

Ngay cả thở thôi, em cũng thấy đau lòng.

Anh đúng là đồ ích kỷ mà, ngay cả lời chia tay anh cũng không dám nói.

Anh dày vò ruột gan em như vậy có thấy hả hê không.

Bầu trời là của em, không khí này cũng là của em, nếu anh đã nhất quyết rời xa em, thì ngay cả thở thôi, anh cũng làm em phát ghét.

Ấy vậy, quên đi anh, những ngày tháng tưởng chừng như vực thẳm sâu hun hắt, xám xịt, nắng không chiếu tới, gió chẳng dám qua, em không nhớ bằng cách nào em đã vượt qua nó, chỉ mơ hồ đã kiệt quệ tới mức chẳng thể nhung nhớ anh thêm ngay nào.

Buông là buông, hết yêu là sẽ chẳng còn đau nữa.

Hóa chỉ là một đoạn kỉ ức ngắn ngủi khiến ta trưởng thành hơn.

Khóc đủ rồi, em sẽ ổn thôi.

Khóc đủ rồi, em sẽ ổn thôi.
Khóc đủ rồi, em sẽ ổn thôi.

Nắng bắt đầu hớn hở, mỉm cười với em.

Hôm nay xuống phố, em lại rạng rỡ như ngày đầu ta gặp mặt, chỉ là đã chẳng còn bận lòng vì nụ cười anh.

Hóa ra chẳng là gì của nhau, em lại thấy yên bình đến thế.

Sớm biết vậy, mà em lại khổ sở ôm khư khư lấy bóng dáng anh làm gì. Ngốc thật.

Xin lỗi, vì yêu anh ở thời điểm chưa trưởng thành, xin lỗi vì đã yêu anh bằng sự bồng bột, khờ dại ngày ấy.

Chúc anh một đời an yên.

Đừng quên cập nhật những bài viết mới nhất về tình yêu tại Ăn Cầu nguyện Yêu nhé

Bình luận